Mỗi khi con trai khoái trá cười vang. Cha tự hứa rằng cả đời này luôn bảo vệ con. Bóng cha và bóng con đổ dài.
Công việc luôn là ưu tiên. Hiếm nhập lại làm một. Nhưng con trai mau chóng đứng dậy và tiếp kiến chạy chơi. Chiếc đầu gối mới tiểu phẫu khiến mọi hành động của cha đều trở nên nặng nề.
Phải nặng nhọc lắm người cha mới nhoài mình ra phía trước. Đã bao lâu rồi hai cha con mới lại gần gụi với nhau như thế này? tuồng như đã rất lâu rồi. Vẫn nhớ mãi giây lát lần đầu cha được gặp con. Giữa nắng chiều hoàng hôn. Cậu con trai nhỏ vấp té. Bút Nam. Một xúc cảm thật lạ chẳng thể gọi tên. Ở ngoài sân. Hụt chân sau cú sút bóng. Những nếp nhăn trên khuôn mặt cha cũng giãn ra đầy hạnh phúc.
Người cha ngả người tựa lưng vào chiếc ghế gỗ cũ khoan thai ngắm con trai nhỏ chơi đùa cùng quả bóng. Sẽ đem đến cho con mọi điều tốt đẹp. Vụng ôm sinh linh bé nhỏ. Nhưng thời kì trôi qua chưa lâu cha đã quên nhanh lời hứa ấy.
Lý do hợp lý để con trai hiển nhiên bị đẩy lùi xuống thứ hai. Người cha hốt hoảng rướn người ra đỡ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét