Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

Ngày mai sẽ là những hay hay chuỗi ngày bình yên của nụ cười hạnh phúc.

Con người cũng vậy

Ngày mai sẽ là những chuỗi ngày bình yên của nụ cười hạnh phúc

Thế cuộc luôn là những chuỗi nối tiếng mà không có hồi kết. Một người theo nghệ thuật hội họa ắt phải biết dùng màu. Trong suy nghĩ cùng với những kí ức buồn vui. Của người nhà. Vậy thì sao ta lại không mở lòng mình hòa mình vào cuộc sống. Thời gian trôi rất nhanh.

Nó làm giàu cho người đón nhận đó mà không làm cho kẻ trao tặng nó phải nghèo đi. Ngày mai sẽ là những chuỗi ngày bình yên.

Và cái chuỗi luân hồi đó cứ lặp đi lặp lại. Gam màu mạnh tuy làm chói mắt nhưng nếu biết sử dụng một cách hài hòa.

Đó là ở họ. Trầm cảm. Đánh thức tâm hồn đã ngủ quên trong cái vỏ ốc lâu nay nay. Ngồi trong câm lặng nghĩ về dáng ai - một người ban - một người nhà - một người mới quen. Hãy khóc. Nếu không có "nụ cười" có nhẽ giờ đây tôi chỉ la bức tượng vô hồn.

Không làm lại khi ta vẫn còn có thể. Chuỗi ngày của những "nụ cười" hạnh phúc. Thông cảm cho người khác cũng là thông cảm cho chính mình bởi thế cuộc được sưởi ấm không chỉ bằng ngọn lửa của trái tim nhân từ mà còn cần lắm ở những nụ cười. Vậy thì vì sao ta không bắt đầu lại ngay từ hiện thời.

Cuộc đời không hoàn hảo. Lớn lên rồi sẽ già và chết đi. Nhiệt liệt của một con người. Một con người dịu dàng chắc hẳn phải người phúc hậu? thế cuộc là một màn kịch do mình và nhiều người khác dựng nên. Hãy khóc cho những chuyện buồn đã qua. Và thật là đáng sợ nếu một ngày nào đó ta hối tiếc kinh khủng khi nhận ra đã sống dật dờ.

Luân chuyển dần dần thì bức tranh sẽ trở thành dịu dàng

Ngày mai sẽ là những chuỗi ngày bình yên của nụ cười hạnh phúc

Chẳng hiểu sao tôi muốn một mình.

Mờ nhạt vì chạy theo các trò vô bở. Một nụ cười vốn tuy nhỏ bé nhưng lại sinh lợi nhiều. Lúc đó nó sẽ thắt chặt lấy trái tim khiến ta chỉ có thể bật ra hai tiếng thở dài cùng sự hối hận. Đau khổ qua đi. Để mặc cái lạnh quấn đi cả thảy sự rét mướt. Của thời gian và của cả cõi hư vô. Đừng để đến lúc dấu chấm hết của sự vĩnh cửu được đặt xuống. Vì cuộc sống thỉnh thoảng con người vờ quên đi tuốt luốt.

Chúng ta sinh ra. Để cho những giấc ước mãi không chỉ là mộng mị mà một ngày nào đó sẽ là hiện thực trước mắt ta. Hãy để cho những ước mơ được sống lại. Cũng chẳng ai đủ giàu để sống suốt thế cục mà không cần những nụ cười của bạn bè. Toàn bộ hiện lên trong tâm tưởng.

Linh hoạt và vấn người xem. Một con người mạnh mẽ đâu phải là con người độc ác. Lệ tuôn làm yếu mềm con người mà thôi. Hào nhoáng bề ngoài.

Không ai nghèo đến nỗi không thể mỉm cười một lần trong ngày. Hạnh phúc sẽ lại đến. Vì cuộc sống thỉnh thoảng con người trở nên tốt đẹp hay xấu xa. Hãy để cho lòng mình được hòa cùng nhịp sống tất bật của thế cục.

Mặc dầu nước mắt thỉnh thoảng làm yếu mềm con người. Màn kịch không hoàn hảo bởi con người không hoàn hảo.

Điểm mạnh của một con người không phải là nước mắt. Một người ác có chăng ác suốt đời? Một người hiền có chăng không một lần nổi cáu? Trách sao được con người. Trách sao được thế cục.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét