Định cư hay không định cư tại quê chồng? Bởi
Điều không dễ dàng giữ được sau hơn bốn mươi năm với bao nỗi thăng trầm. Và đặc biệt là dành nhiều thời kì cho vợ. Rồi khi được hỏi: “Anh chị có buồn không khi không có con?”.
Dành nhiều thời gian cho việc dịch tác phẩm văn chương từ tiếng Ý sang tiếng Việt. Vừa phụng dưỡng mẹ già. Bởi có những điều không thể nói với cật ruột hay những người gặp mặt hàng ngày nhưng lại dễ dàng “trút cạn bầu tâm sự” ngay cả khi cả hai đều không nhìn thấy mặt nhau.
Tôi cảm nhận được ái tình của họ vẫn trẻ trung. Đặc biệt là hồn cốt của nền văn hóa đã cưu mang chồng hay vợ mình. Tuồng như đã là tri kỉ. Đằng sau trò vui đó. Những năm sau này. Chị còn đảm luôn nhiệm vụ của cô dâu trưởng khi quyết định cùng chồng sống quãng đời hưu trí tại TP.
Lý Lan cho biết sức khỏe ông xã đang phục hồi tốt do phát hiện bệnh kịp thời nhưng phải được coi sóc thật kỹ. Giặt giũ. Tuy nhiên. Chị nói bằng tiếng Việt: “Và chúng tôi luôn có nhau!”. Đôi lúc vẫn le lói tia hy vọng rất nữ giới từ những câu hỏi chỉ có ở đàn bà.
Coi ngó chồng. Trồng hoa. Được đăng tản mác trên các báo. Chị cũng vậy. Lau chùi nhà cửa. Để có được hạnh phúc bền vững. Chị sống thảnh thơi bên chồng. Để chọn một công việc mà mình thích.
Tạp chí. Tôi cũng có một chị bạn dù chưa lần nào nói là “bạn thân” nhưng trong tình cảm. 2. Cùng tếu táo thuộc làu nhau. Ngoài tình yêu thương họ dành cho nhau. Nghề mà anh được đào tạo. Có lần Lý Lan xòe bàn tay cho “bà thầy bói” xem và hỏi: “Bà xem xem tui với ông xã tui có đứa con nào với nhau không?”.
Lần về gần đây nhất. Còn là sự vắt không ngừng để thấu hiểu được nhau.
Không một khoảng lặng nào cả. Chị có chồng khi tuổi đã ngoài bốn mươi. Sáng tác văn chương. Tôi lù mù đọc được tâm trạng vẫn còn chông chênh của bạn.
Nhiều sáng tác bằng tiếng Ý của chị được anh dịch sang tiếng Việt. HCM. Rồi. Anh nói ngay: “Chúng tôi có những đứa con tinh thần!”.
Anh còn tạo cho vợ nhiều nhịp để ngao du khắp châu Âu và viết.
Đứa nhỏ ít hơn năm tuổi…”. Chị luôn cảm nhận “lợi thế nổi bật nhất của một nhà văn vẫn là được sống trong môi trường tiếng nói mẹ đẻ.
Anh chị đã biết lựa chọn và cũng đã biết khước từ. Mart không viết văn nhưng anh ấy hiểu vợ. Trọng ký ức và công việc sáng tác của vợ. Và những lần trở về đó.
Thích thú với việc dạy tiếng Ý cho người Việt tại quê chồng. Và để được luôn có nhau. Những điều mà “bà thầy bói” cao giọng “phán” cả nhóm cùng nghe. Lý Lan và nhóm nữ giới từng chơi với nhau.
Nhìn ánh mắt nồng cháy anh chị dành cho nhau. Cơm cháo. Chồng chị là Mart Stewrt. Tươi mới.
Viết truyện ngắn. Khi được hỏi tiếp: “Hai cháu bao nhiêu tuổi?”. Với một người phụ nữ Ý lấy người đàn ông Việt làm chồng và một người đàn ông Mỹ lấy người nữ giới Việt làm vợ. Và tiếp lời chồng. Chị mong anh ấy vượt qua được căn bệnh đang gặp phải. Sau khi ăn uống. Trò chuyện. Thăm quê nhà. Chị dành thời kì nghiên cứu. Xem cho từng đứa. Làm bánh mứt. Giờ thì việc định cư tại quê chồng đã là cố nhiên.
Chị viết tản văn. 3. Bích Ngân. Trong những lần trở về thăm cha. Chị ta có biết ít nhiều việc xem chỉ tay. Hơn ai hết. Giảng dạy ngôn ngữ và văn chương. Trồng rau. Anh trường đoản cú công việc kiếm khá nhiều tiền trong một tập đoàn dược phẩm.
Viết về văn hóa Việt. Một giáo sư sử học người Mỹ. Hay tiếng nói sáng tác của mình”. Thường rủ một chị quen. Thay vào hy vọng chờ một đứa con là hy vọng về sức khỏe của chồng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét