Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Mới cập nhật Nếu thật lòng yêu.

Anh xuất hiện với nụ cười rét mướt và ánh mắt yêu thương

Nếu thật lòng yêu...

Tình của chúng tôi càng nồng nàn. Vì sao mỗi khi tôi rơi vào thể chán nản như vậy. Rồi đến một lần. Anh đã im lặng rất lâu. Nhưng lòng tự hào cố hữu vẫn níu giữ tôi lại. Bao giờ cũng vậy. Chính lúc đó. Ảnh minh họa Như một sự bù đắp. Có lẽ lần này tôi đã mất anh thật.

Tôi tin và chờ tin mừng từ bạn! NGUYÊN HẠNH. Mọi cảm xúc trong tôi đang dần tan biến. Chợt hiểu.

Cũng như bạn sẽ biết lắng tai trái tim bạn nói gì. Chuyện giữa chúng tôi tưởng không bao giờ dứt. Những lời phân tích. Không điện thoại. Khiến tôi mất tự tin ở mình và không thật vững tin vào tình nữa. Chính lúc ấy tôi kịp nhận ra mình đã để cái tôi ích kỷ lấn át.

Tôi biết lắng lòng mình lại để hiểu được rằng chính tình yêu và sự hy sinh do phải sống cách xa nhau đã khiến anh luôn nhắc nhở. May sao. Đành rằng sau mỗi lần như thế. Thiếu nghĩa vụ đến thế! Giá như trước mỗi điều anh san sớt về nhiệm vụ và hoàn cảnh.

Những ám ảnh ấy cứ lớn dần. Khi là những mơ ước và dự định tốt lành; khi là những kỷ niệm buồn vui. Sự kiên trì của anh còn khiến tôi hoài nghi về chính tình cảm của mình. Hay nói đúng hơn. Chính tôi cũng không lý giải nổi tại sao có lúc tôi đã muốn đẩy anh ra xa.

Hoang mang về tình ái cũng như hoang mang về người thương của mình như bạn. Nếu thật lòng yêu. Thậm chí cả những hờn giận tưởng chừng chẳng thể hàn gắn được. Quan tâm và mong muốn những điều tốt đẹp nhất cho tôi. Nếu biết trân trọng tình cảm của mình thì làm sao tôi có thể nghĩ về anh như vậy. Tôi muốn lao đến đơn vị anh ngay. Và tôi chợt hiểu rằng. Anh vẫn luôn động viên tôi: Chỉ còn hai năm nữa anh sẽ tốt nghiệp khóa học.

Cảm giác như mọi chuyện còn trở nên đẹp hơn vì chúng tôi có dịp hiểu nhau hơn.

Tại sao tôi đã cố tình hiểu sai anh đến mức trút xuống người tình của mình những lời vô tâm. PHƯƠNG THỦY (Quận Ngô Quyền. Bạn sẽ hiểu đúng ái tình và con người anh ấy. Cùng với thời kì. Anh yêu tôi đến vậy sao? Thậm chí. Mỗi khi có dịp bên nhau ít ngày. Song. Nỗi ám ảnh lại cộm dậy. Trời đất ơi. Nhưng nỗi hoang mang trong tôi càng ngày càng lớn. Tôi đang rất mỏi mệt và hoang mang về chuyện của mình.

Phải chăng anh vin vào nhiệm vụ và cảnh ngộ để né tránh tôi? Phải chăng anh không thật lòng yêu tôi và phải chăng anh không muốn cưới tôi?.

Anh lại vẫn bền chí phân tích và chờ đợi. Dù lần gặp ấy chưa trọn một ngày. Hãy cho tôi lời khuyên. Khi ấy sẽ làm lễ cưới. Tôi đã tìm lại được tình cùng niềm hạnh phúc đích thực của mình chỉ bằng bài học giản dị đó. Và giờ đây. Không thơ. Nhưng chỉ sau ít ngày. Cổ vũ của anh đã giúp tôi bình tĩnh lại. Dường như đã kiệt lực về sự tự ái quá lớn của tôi.

Thế đấy bạn ạ. Thời gian cứ trôi đi mà ngày cưới vẫn chưa đến. Trong sự lặng im ấy là nỗi thất vọng khôn cùng. Đã có lần tôi tự hỏi. Hải Phòng) Bạn Phương Thủy thân mến! Tôi muốn cảm ơn những chia sẻ của bạn vì chính tôi từng có những lúc nghĩ suy tiêu cực và hời hợt khiến cho mình mỏi mệt. Tôi đã quá yêu cái tôi của mình đến mức không đủ tỉnh ngủ để nhận thấy anh đã yêu tôi vẹn tròn và chân thành đến quên cả bản thân.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét