Ở đó cháu đã hỏi "Cô có sợ không”. Sẽ tự có cách tận tâm làm vơi gánh nặng đó cho mọi người…Từ bé nếu có được đức tính đó sẽ giữ cho mình suốt đời sự từ tâm.
Nhưng cô cắm trang trọng và tự hào khoe với khách hôm đó là "bó hoa của trò B. Hay cả ba đức đó đã khiến cô giáo cũ của cháu tôi có sức hút đặc biệt. Một số người có được lòng trắc ẩn và đức tế nhị đó. Cánh cửa đập rầm rầm… Cô giáo đáp một câu mà cháu và tôi từ đó đến giờ còn nhớ - "Sợ chứ con.
Nhất là mỗi khi sóng gió. Mà cô giáo sống chỉ có một mình. Gió rít. Nhưng hiện nay có con ngồi đây cùng. Nhắc đến cô giáo cũ. "Xem cô có sao không”. Hiểu sự khó nhọc của ba má.
Nhưng chỉ trang nhã và thành thực thì chưa hẳn nhân hậu. Đang cần một đời sống tinh thần an lành hơn. Câu chuyện cháu kể hồi đó ám ảnh tôi mãi. Có lần cháu về quê hái được bó hoa đồng nội tặng cô nhân 8-3. Khi xung quanh sấm chớp. Hễ bực bõ khổ sở là phải làm người khác tổn thương… Sự điềm đạm.
Gần sát nhà cô giáo. Cũng vững bụng”. Đó là chỉ cho chúng nghệ thuật tự đặt mình vào người khác để hiểu thấu tình cảm con người. Cất khỏi cháu những nỗi tư lự đè nặng trong lòng. Cháu xin mẹ cho sang bằng được nhà cô. U ám chi phối. Tôi nhớ mẹ của cháu gọi thứ hồn hậu đó của cô giáo là "sự tế nhị của lòng”.
Như đã được nhận một lời yên ủi bất thần. Chính cô là người đã dạy cháu và những học sinh khác điều mà bố mẹ có khi quên. Bó hoa ấu thơ được quý hơn một bó hoa ly đắt tiền.
Tôi thấy cháu e ấp mỉm cười. Bớt chủ quan. Cô có đặc tài làm cho ý thức người khác nô nức lên. Hành động khinh suất. Bó hoa giản dị cháu tự tay buộc lấy còn khá vụng. "Cô là người bảo vệ lớn cho những kẻ đang bị sự vô vị. "Người nào đó” ấy là cô giáo cũ. Và ai cũng thế thôi. Thanh Lê. Cảm động về một người hiểu lòng người và trọng trẻ mỏ.
Nên cô có một cái gì lôi cuốn cháu như nam châm hút sắt. Nỗi sợ hãi của đám con trẻ bé hơn mình.
Tránh được thói nói năng tàn nhẫn. Cô yên ủi những giấc mơ không vuột mất…”. Mỗi khi gặp những thắc mắc thống khổ là thiên nhiên ta hướng về những người như vậy.
Cô gọi đó là "dịch địa”. Chọn hái đấy”. Sức mạnh nội tâm hay sự phóng khoáng. Ích kỷ. Một món quà không cần phải đắt tiền.
Hồi cháu chín tuổi. Không biết ta nên gọi đó là gì cho đúng. Người bạn lớn lâu nay. Cháu bảo mãi sau này chẳng thể nào quên được niềm hãnh diện của mình hồi đó. Hôm đó cháu trú bão ở cơ quan mẹ. Thành phố trải một cơn bão lớn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét